Trang Chủ Khám phá bản thânTâm linh “Tinh tấn” không phải là nỗ lực, “để yên” không phải là thờ ơ & làm biếng

“Tinh tấn” không phải là nỗ lực, “để yên” không phải là thờ ơ & làm biếng

Người hỏi: yenlang•net

...Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con hỏi khi vọng niệm hay tạp niệm khởi lên nếu con niệm Phật để đưa tâm về với thực tại thân tâm thì con cảm thấy hình như mình đang dùng ý chí của bản ngã để kéo tâm về thì phải? Còn nếu con để yên cho vọng khởi lên thì con lại thường bị cuốn trôi theo dòng vọng niệm đó và quên luôn thực tại. Điều này đặc biệt thường xảy ra khi con nhắm mắt lại. Vậy con nên làm như thế nào ạ? Xin Thầy hướng dẫn cho con!

 

…Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con hỏi khi vọng niệm hay tạp niệm khởi lên nếu con niệm Phật để đưa tâm về với thực tại thân tâm thì con cảm thấy hình như mình đang dùng ý chí của bản ngã để kéo tâm về thì phải?

Còn nếu con để yên cho vọng khởi lên thì con lại thường bị cuốn trôi theo dòng vọng niệm đó và quên luôn thực tại. Điều này đặc biệt thường xảy ra khi con nhắm mắt lại.

Vậy con nên làm như thế nào ạ? Xin Thầy hướng dẫn cho con!

TRẢ LỜI:

Con nói đúng.

  1. Nếu niệm Phật không đúng thì bị dồn nén, ức chế.
  2. Nếu “để yên” không đúng thì không phải là buông xả mà thành buông lung, buông thả…

Vậy “để yên” đúng nghĩa là không phê phán, kiểm duyệt hay giải quyết lăng xăng, mà là thấy nó như nó là với tâm rỗng lặng trong sáng.

Không phải trở về thực tại nào khác mà thực tại lúc đó chính là vọng niệm. Nếu con thấy rõ vọng niệm sinh diệt đúng thực tánh của nó thì làm sao còn bị cuốn trôi theo vọng niệm được nữa?

* * *

Theo cái thấy của con thì Tinh tấn chính là cùng ý nghĩa với “con đường trung đạo”. Tinh tấn là không phóng dật, không chạy theo cái Ta tham, sân….là buông mọi ý đồ tạo tác của bản ngã, chỉ để yên mà thấy.

Để yên mà thấy không có nghĩa là chỉ ngồi không không làm gì, chỉ ngồi nhìn. Bởi vì như thế gọi là làm biếng thì đúng hơn, không phải tinh tấn.

Tinh tấn cũng ngược lại với giải đãi. Ngược lại với giải đãi không phải là nỗ lực cố gắng để chống lại giải đãi. Trong trường hợp này thì phải tuỳ vào từng tình huống cụ thể.

Nếu lúc nhận ra đang giải đãi là lúc đang nghỉ ngơi không có gì cần giải quyết thì chỉ cần quan sát lại xem giải đãi nó đang như thế nào, nếu không được thì chỉ cần thấy đang giải đãi là được.

Nếu đó là lúc có việc cần giải quyết thì phải tuỳ mức độ cần cố gắng của công việc đó để cải thiện bằng nhiều cách, như con thì con thường đi pha cà phê uống để tăng thêm sự tỉnh táo.

Như vậy Tinh tấn chính là trung đạo, không thiên bên này, cũng không thiên bên kia, vì vậy nên sẽ không bị mắc vào bờ này hay bờ kia.

Nếu con có chỗ nào sai xin Thầy chỉ ra giúp con ạ.
Con xin cảm ơn Thầy!

TRẢ LỜI:

Con hiểu như vậy là đúng. Còn một nghĩa nữa là “không dư không thiếu”. Tín – tấn – niệm, định – tuệ đều chỉ cần vừa đủ để thấy ra sự thật. Thí dụ định thiếu thì tâm không yên, định dư thì tâm trì trệ. Các yếu tố khác cũng y như vậy…

 

Thầy Viên Minh – Tổng hợp từ các Hỏi & Đáp với Phật Tử.

www.trungtamhotong.org

16 Views 0 bình luận
0
Loading
0

You may also like