Trang Chủ Khám phá bản thânTâm linh Không cần giữ lại bất kỳ trạng thái nào, còn giữ lại thì còn bám víu & dính mắc

Không cần giữ lại bất kỳ trạng thái nào, còn giữ lại thì còn bám víu & dính mắc

Người hỏi: yenlang•net

...... Con nhận thấy được rằng trong niềm vui, hạnh phúc của cuộc đời thì đằng sau nó cũng tiềm ẩn đầy nỗi khổ đau nếu mình thiếu tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác để điều chỉnh cái tâm lao xao, vọng tưởng của mình. Kính mong Thầy chỉ dạy cho con để khi những niềm vui, hạnh phúc đến trong cuộc đời mà con vẫn giữ được cái tâm bình thản, an lành, không lao xao, vui mừng trước những niềm hạnh phúc ấy ạ?

…Kính thưa Thầy, có lẽ trong cuộc đời con quá nhiều đau khổ nên khi đau khổ, nghịch cảnh đến, con nhanh chóng nhận ra sự thật và dễ dàng buông xả hết để quay lại trạng thái bình an, thanh thản. Thời gian trôi, hết đau khổ thì niềm vui, hạnh phúc khác lại đến, và chính trong lúc này con lại dễ dàng mất chánh niệm và bị cuốn theo cái vui đó, tâm con bị lao xao, thiếu sáng suốt để rồi con lại dễ dàng rơi vào cảm giác đau khổ. Và chính trong đau khổ đó con lại tiếp tục tự mình đứng dậy.

Con nhận thấy được rằng trong niềm vui, hạnh phúc của cuộc đời thì đằng sau nó cũng tiềm ẩn đầy nỗi khổ đau nếu mình thiếu tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác để điều chỉnh cái tâm lao xao, vọng tưởng của mình.

Kính mong Thầy chỉ dạy cho con để khi những niềm vui, hạnh phúc đến trong cuộc đời mà con vẫn giữ được cái tâm bình thản, an lành, không lao xao, vui mừng trước những niềm hạnh phúc ấy ạ?

Con thành kính tri ân Thầy.

TRẢ LỜI:

Con nhận thức được như vậy là rất tốt. Nhiều người chìm đắm cả trong đau khổ lẫn hạnh phúc, đau khổ thì chìm đắm trong sân, hạnh phúc thì chìm đắm trong tham. Nhưng xem ra đau khổ dễ đánh thức người ta hơn, phải không con?

Tuy nhiên không phải là “quay lại trạng thái an bình, thanh thản” hay “giữ cái tâm bình thản, an lành, không lao xao vui mừng trước những niềm hạnh phúc ấy”. Vì như vậy con cũng chỉ muốn giữ những trạng thái tốt đẹp, bình an chứ chưa phải là thái độ nhận thức trung thực đối với niềm hạnh phúc hay đau khổ ấy.

Không cần quay lại hay giữ một trạng thái nào vì như vậy vẫn còn kẹt vào “hữu ý”, “hữu tướng”, “hữu cầu” chứ chưa phải là không, vô tướng, vô cầu.

Khi đau khổ như thế nào con thấy là đau khổ như vậy, khi hạnh phúc như thế nào con thấy là hạnh phúc như vậy, khi tâm lao xao như thế nào con thấy là lao xao như vậy… mà không có thái độ tham sân hay lấy bỏ gì cả thì tâm liền sáng suốt, định tĩnh, trong lành chứ con không cần phải giữ một trạng thái lý tưởng nào cả.

Còn có cái để giữ, còn có chỗ để quay về là vẫn còn chỗ bám níu, dính mắc… vậy làm sao mà an nhiên tự tại được? Ngay nơi tâm lao xao con thấy rõ lao xao ấy đang sinh diệt như nó là thì tánh biết vẫn rỗng lặng trong sáng, đâu có lao xao?

Nhưng ngay khi con muốn không lao xao để tâm an bình thanh thản thì tánh biết đã bị che lấp bởi ý muốn bình thản đó mất rồi! Vậy hãy thấy pháp như nó đang là dù nó ở trạng thái nào chứ không nên quy chiếu nó vào một trạng thái tiêu chuẩn nào cả, đó chính là chánh niệm tỉnh giác của thiền Vipassanà…

 

Thầy Viên Minh – Trích Hỏi & Đáp với các Phật Tử.

www.trungtamhotong.org

18 Views 0 bình luận
0
Loading
0

You may also like