Trang Chủ Khám phá bản thânTâm linh Hãy mỉm cười với những gì đã qua và để tâm hồn mãi ngạc nhiên với cái mới tinh khôi vốn không thể nghĩ bàn!

Hãy mỉm cười với những gì đã qua và để tâm hồn mãi ngạc nhiên với cái mới tinh khôi vốn không thể nghĩ bàn!

Người hỏi: yenlang•net

...Kính thưa Thầy, khi tâm bất thiện sinh ra, thì con thấy nó sinh diệt. Và nó tiếp tục nổi lên nữa khi có dịp. Nhưng hôm nay chỉ trong tích tắc, con thấy rõ ràng cả nguyên nhân và kết quả dẫn đến tâm đó, và sự diệt đi của tâm đó. Và con biết rằng nó sẽ không tái diễn nữa trong tâm con. Con không biết mình có ngộ nhận không. Kính xin Thầy chỉ dạy con. Con kính xin đảnh lễ Thầy.

…Kính thưa Thầy, khi tâm bất thiện sinh ra, thì con thấy nó sinh diệt. Và nó tiếp tục nổi lên nữa khi có dịp. Nhưng hôm nay chỉ trong tích tắc, con thấy rõ ràng cả nguyên nhân và kết quả dẫn đến tâm đó, và sự diệt đi của tâm đó. Và con biết rằng nó sẽ không tái diễn nữa trong tâm con.

Con không biết mình có ngộ nhận không. Kính xin Thầy chỉ dạy con.

Con kính xin đảnh lễ Thầy.

TRẢ LỜI:

Một hành giả Vipassanà sau khi thấy chỉ có danh-sắc đang hoạt động mà thôi, vị ấy lần lượt thấy sự sinh, sự diệt của tâm, rồi thấy sự sinh – diệt của tâm và thấy sự diệt của tâm, đến đây vị ấy thấy rõ ba đặc tính vô thường, khổ, vô ngã của tâm, của pháp.

Tuy nhiên đến đây vị ấy vẫn có thể bị nhầm lẫn do một số trạng thái tâm quá mạnh trong lúc quán chiếu như: thấy ánh sáng (obhàsa), tuệ sắc bén (ñàna), hoan hỷ phấn khởi (pìti), nhẹ nhàng thoải mái (passaddhi), an lạc sung mãn (sukha), thắng lướt dễ dàng (adhimokkha), tích cực cần mẫn (paggàha), khắng khít miên mật (upatthàna), thản nhiên vô tư (upekkha), nguyện vọng bất thối (nikanti). Khi thấy tâm có những yếu tố mạnh mẽ như vậy liền tưởng đã vượt qua phiền não khổ đau nên rơi vào chướng ngại.

Vậy pháp đến đi thế nào con cứ thấy như vậy đừng kết luận hay khẳng định điều gì cả.

* * *

Thưa Thầy, đêm qua khi con đang ngủ thì tâm con như có gì đó kéo đi hướng vào một vùng không gian sâu hun hút và thăm thẳm không có điểm kết thúc, tâm con cứ đi vào đó… rồi con tự hỏi mình có đang tỉnh thức không nhỉ? rồi con biết mình vẫn đang biết và con mặc kệ cho tâm bị kéo đi vào cái không gian sâu hun hút ấy.

Rồi con nghĩ mình thử choàng tỉnh dậy xem sao, thế là con choàng tỉnh rồi mở mắt, nhưng rồi lại nhắm mắt vào và tiếp tục bị kéo đi vào cái hun hút không lối ra ấy. Lúc mới đầu bị kéo đi con còn có hơi run sợ, con biết và sau thì con để kệ nó thích đi đâu thì đi con chỉ lặng lẽ quan sát… Được một lúc lâu sau thì tự nhiên cái hun hút ấy biến mất và chỉ còn nhịp thở đều đều hiện hữu.

Thưa Thầy, rồi sau đó con thử tìm lại cảm giác bị hun hút kéo đi nhưng không được nữa… con không biết là hiện tượng này có phải nhắc nhở con điều gì không ạ? và con cũng không biết có thể rút ra bài học gì từ chuyện này?

Xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con! Con tạ ơn Thầy và chúc Thầy luôn mạnh khỏe!

TRẢ LỜI:

Thì đó chỉ là một trải nghiệm như bao trải nghiệm khác trong cuộc sống. Có thể vì đó là trải nghiệm lần đầu nên con ngạc nhiên thôi.

Khi đang trải nghiệm con không làm gì được hơn là mặc kệ nó, thế mà sau khi trải nghiệm, lý trí con lại “muốn biết” qua lý giải và thậm chí “muốn được” qua sự lặp đi lặp lại thành kinh nghiệm. Lý trí luôn muốn hình thành khái niệm về một sự kiện, vì vậy mà không thể tuệ tri sự kiện ấy như nó là, vì vậy mà nó đánh mất tính mới mẻ và sáng tạo của bản tâm vốn hồn nhiên, rỗng lặng và trong sáng.

Hãy mỉm cười với những gì đã qua và hãy để cho tâm hồn mãi ngạc nhiên với cái mới tinh khôi, kỳ lạ, không thể nghĩ bàn…

Thầy Viên Minh – Tổng hợp từ các Hỏi & Đáp với Phật Tử.

20 Views 0 bình luận
0
Loading
0

You may also like