Trang Chủ Giáo dục & dạy con Con bạn đến đây là để “trả ơn” hay “đòi nợ”?

Con bạn đến đây là để “trả ơn” hay “đòi nợ”?

Tác giả: Thiên Hà

Có quá nhiều bậc cha mẹ hiện nay lo lắng con cái sẽ thua ngay từ vạch xuất phát nên rất coi trọng việc tu dưỡng cho con cái, tuy nhiên, trước những kỳ vọng không như ý của cha mẹ với con cái, cha mẹ nên tranh đấu hay buông xuôi?

Có một bài phát biểu của một hiệu trưởng đã làm an ủi nhiều phụ huynh, nội dung như sau:

“Hãy tôn trọng sự khác biệt của mỗi đứa trẻ và nuôi dạy chúng từ từ. Một số trẻ sinh ra đã có khả năng đọc, một số thì không.

Những đứa trẻ không có mặt ở đây để đền đáp công ơn của cha mẹ, vì chúng học rất giỏi và chúng được sang Hoa Kỳ, Anh Quốc và Canada. Cuộc gặp gỡ chỉ có thể dựa vào video. Những đứa trẻ không đủ tiêu chuẩn có thể ở lại với chúng ta khi chúng ta có tuổi rồi. Hôm nay, chúng sẽ chở chúng ta đi ăn thịt bò. Ngày mai đưa chúng ta đi ăn hải sản, nghĩ về điều đó thật tuyệt!

Sau cùng, đừng ghen tị với việc người khác có con trai hay con gái, nhiều việc đã là duyên số rồi nên không cần phải quá gượng ép. Hãy giáo dục và phát triển bằng trái tim của bạn, con cái của chính bạn là tốt nhất, và khuyến khích lẫn nhau!”

Lời nhận xét của thầy hiệu trưởng đã đi vào lòng các bậc phụ huynh, bởi thầy hiểu rõ nhất mục đích của giáo dục, giáo dục không chỉ vì thành tích của con người. Trong dòng sông dài của đời người, điểm số không là gì khác ngoài con thuyền nhỏ. Điểm số nhìn chung là ổn, và trẻ em cũng có thể có những thành tích khác. Điều quan trọng, là cha mẹ, bạn có tôn trọng sự khác biệt giữa các con và nhìn ra những điểm sáng ở con mình hay không?

Trẻ em sống trong các cộng đồng khác nhau liên tục bị so sánh

Trẻ em ngày nay rất mệt mỏi, chúng không chỉ sống trong tầm nhìn của cha mẹ chúng mà còn trong nhiều lớp học và trường luyện thi khác nhau.

Điều mà các ông bố bà mẹ lo lắng nhất không phải là con của người khác quá giỏi mà chính sự tốt bụng đó dễ khiến họ nảy sinh tư tưởng “bản thân, con cái mình làm việc chưa đủ chăm chỉ”.

Ngày nay, học hành đã trở thành thủ phạm chính phá hủy mối quan hệ cha mẹ – con cái, trong khi cha mẹ lo lắng thì nhiều đứa trẻ cũng khổ sở. Có rất nhiều ví dụ về điều này trên Internet.

Con của cô Ngô đang học lớp một của một trường tiểu học ở Nam Kinh, theo cách nói của cô, chỉ cần nó bước vào phần làm bài tập, thì “gào khóc” là chuyện thường ngày. Trong trường hợp xấu nhất, đứa trẻ quỳ gối trực tiếp trước mặt cô. Vào lúc đó, cô Ngô hoàn toàn choáng váng!

“Bài tập trong ngày yêu cầu đứa trẻ đọc mỗi câu hỏi số học 3 lần và ghi lại thời gian. Vì đứa trẻ tương đối chậm và đọc chậm nên tôi lo lắng và yêu cầu con đọc đi đọc lại. Con vừa khóc vừa đọc, và tâm trạng của đứa bé càng ngày căng thẳng. Rồi có lúc, bé quỳ xuống trước mặt tôi, cầu xin tôi để cô bé không phải làm”.

Bà Ngô nói với các phóng viên rằng trái tim bà đã tan nát vào thời điểm đó. Sau lần “quỳ gối” này của con, cô Ngô từ từ trở thành “Phật” và cố gắng không so sánh con với những đứa trẻ khác.

Có một điều nữa, trong một cộng đồng, tôi thường thấy một đứa trẻ người Nga mới 13 tháng tuổi và một nhóm trẻ em Trung Quốc đang chơi cầu trượt, trong khi cha mẹ của đứa  trẻ người Nga đang ngồi trên ghế phụ, cúi đầu và bận bịu làm gì đó.

Trong cuộc sống, chúng ta chăm lo cho con cái từng đường đi nước bước, không thể không dùng dây thừng trói con vào tay mình mới thấy an tâm, có vẻ như cặp vợ chồng ngoại quốc này đã quá bất cẩn trong việc chăm sóc con cái. Trước sự bất ngờ của chúng tôi, họ giải thích: “Chúng ta không thể chăm sóc con cái cả đời. Đừng kiểm soát quá nhiều. Hãy để bọn trẻ hiểu rằng tính tự lập là điều quan trọng nhất”.

Đúng là thay vì hạn chế tay chân của trẻ quá nhiều, tốt hơn hết là nên buông bỏ, rèn luyện tính tự lập và ý thức an toàn cho trẻ ngay từ khi còn nhỏ, đồng thời cho trẻ khả năng vượt qua khó khăn, thích nghi với môi trường và tồn tại trong môi trường xã hội tương lai. Như McCarthy đã nói: “Tôi cầu nguyện, xin đừng dẫn anh ấy đến con đường yên bình và thoải mái, mà hãy đặt anh ấy dưới sự thử thách và khốc liệt của những khó khăn và thử thách. Hãy để anh ấy học cách đứng lên trong sóng gió, hãy để anh ấy học cách tự nâng đỡ mình”.

Con bạn đến đây để trả nợ, qua đường hay đòi nợ?

Người đời luôn chia con cái ra làm ba loại, đứa nào khó tính thì cho là đến đòi nợ, người ngoan thì cho là đến trả ơn, còn lại là khách qua đường.

Đến báo ân: Kiếp trước bạn là người tốt, đã nhân từ đối với người khác, kiếp này họ sẽ đến báo đáp.

Đến đòi nợ: Kiếp trước bạn đã làm quá nhiều việc xấu, làm mất lòng người khác, làm tổn thương người khác, giờ người khác đến đây đòi nợ, bạn phải trả hết nợ cho người khác để bù đắp.

Người qua đường: Loại người qua đường này không có quá nhiều ân oán, cũng không có thù hận với bạn, chẳng qua là tình cờ, anh ta đã đầu thai vào gia đình bạn, trở thành con của nhà bạn, ở bên bạn cả đời và cùng yêu thương nhau.

Bất kể điều nói trên có đúng hay không và con chúng ta có ngoan hay không, chúng tôi tin rằng mỗi đứa trẻ là một tồn tại độc nhất và mỗi đứa trẻ đều có một vẻ đẹp riêng. Hãy tử tế với con cái của bạn và ở bên chúng. Theo nghiên cứu, trên thực tế, sự khác biệt giữa các bé chủ yếu do 3 nguyên nhân.

1. Sự khác biệt về tính cách của trẻ

Chúng ta nói rằng mọi người đều là một cá thể độc lập, và mọi người đều có những đặc điểm riêng biệt của họ, điều này chủ yếu là về tính cách và khí chất của con người. Mỗi đứa trẻ ngay từ khi mới sinh ra đã bộc lộ những khác biệt về tính cách khác nhau, có đứa trẻ tự nhiên hoạt bát và rất hiếu động, những đứa trẻ như vậy luôn khiến cha mẹ kiệt sức và mang lại cảm giác rất đau đầu.

Nhưng ngược lại, một số trẻ bẩm sinh vui vẻ, ít nói, ngay từ khi sinh ra đã rất trầm tính, ngoan ngoãn, cha mẹ của những đứa trẻ như vậy rất ít lo lắng và rất thích những đứa trẻ như vậy.

2. Sự khác biệt về thể chất của trẻ em

Thể chất của bé bị ảnh hưởng phần lớn bởi vóc dáng của mẹ, sức khỏe của mẹ bầu khi mang thai và sức khỏe của bố mẹ. Có em từ nhỏ đã mắc các bệnh di truyền trong gia đình, ốm yếu, bệnh tật, sức khỏe cha mẹ luôn lo lắng, những đứa trẻ như vậy sẽ phải gánh chịu rất nhiều tội lỗi, đồng thời cha mẹ cũng phải chạy theo với tâm lý sợ hãi.

Tuy nhiên, một số trẻ sinh ra đã có thể trạng rất tốt, sức khỏe tốt nên các bậc cha mẹ đương nhiên đỡ lo lắng khi chăm sóc chúng và bản thân các em bé cũng tương đối thoải mái.

3. Sự khác biệt trong giáo dục

Trên thực tế, việc quyết định con đường đi của trẻ, nền giáo dục mà trẻ sẽ được tiếp xúc và sự phát triển có được của trẻ là đặc biệt quan trọng và nó định hướng cuộc sống của trẻ. Một số đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều thái quá, tự nhiên không hiểu những khó khăn thực sự, những đứa trẻ như vậy khó có thể tự lập thực sự. Tuy nhiên, một số trẻ đã tiếp xúc với xã hội từ nhỏ và có tính cách độc lập, tự tin từ nhỏ, những trẻ như vậy thường dễ hòa nhập với xã hội và tự lập hơn.

Cha mẹ hãy gạt đi sự lo lắng của mình, chọn cách buông bỏ có chừng mực, để trẻ có thể tự mình dần dần tự lập trên đường đời và trở thành chính mình, đó chính là lúc trẻ phát huy được những bản năng đặc biệt nhất.

Thiên Hà biên tập – vandieuhay.org – Nguồn: secretchina

Chia sẻ: Lê Uyên 20 Views 0
0
Loading
0

You may also like

Bình luận